[NK Nhố 2010] Sốt đêm

21/06/2010

Trời như đổ lửa.

Con sốt, viêm họng, 2 đêm mệt quấy, không ngủ, 4h sáng dậy, mẹ cho ti không ngủ lại, mở mắt nhìn mẹ thấy mẹ vẫn đang ngủ, như biết ý không gọi mẹ dậy, cũng không ngồi dậy như mọi lần, cứ nằm im cho mẹ ôm, ngó quanh ngó quất.

Được đêm thứ 3 hết sốt thì ngủ ngoan, tối qua nghịch quá đêm ngủ mơ lại quấy, cứ một chặp lại khóc, đêm phải gọi dậy 2 lần vì thấy nức nở không sao dỗ nổi. Bảo với con “Mơ thôi mà con, không phải thật đâu”, con nước mắt ngắn dài, ngơ ngác nhìn mẹ, nghe chừng nửa muốn tin, nửa vẫn tủi thân, mồm vẫn mếu xệu.

Nựng con, hỏi con “Hoa đâu con?”, bình thường con chỉ ríu rít, giờ chẳng thèm nói gì, hỏi “Ộp đâu con?”, vui vẻ thì con quỳ hai gối tay bắt chước con ếch nhảy chồm chồm, mồm kêu “Ộ ộ”, đang tủi thân chẳng thèm động tĩnh nữa. Mẹ cứ nói nhằng cuội cho con quên, con vẫn không cười 1 cái, mãi mới nghĩ ra, lấy quyển album ra xem, con nói “Ạnh ạnh” ( ảnh). Mở ra thấy ngay Nhố với Teddy chụp với nhau, con bắt đầu xuôi xuôi “Điiii, điiii!” Mẹ lấy Teddy ra cho chơi, rồi hoa, giầy dép,… cái giường 1m6 của hai mẹ con ngập đầy đồ chơi thì con mới chịu, dù mặt vẫn buồn thiu.

Được dăm phút con lại nhớ ra cơn mê, tủi thân. Hai mẹ con ngồi hát giữa đêm, hỏi con “Con thích bài gì nhỉ”, con ra chiều suy nghĩ. Mẹ cũng suy nghĩ “Mẹ hát bài gì?”. Con cười “Gì? Gì?”, mẹ lại hỏi lại” Mẹ hát bài gì nhỉ?”, con nhăn nhở “Gì? Gì?”. Cười được một chốc lại nhớ ra, mặt buồn thiu rồi khóc nhệu ra. Nịnh một lúc bế lên, kể công chúa, hoàng tử, con nằm im trong vòng tay, lắng nghe chăm chú rồi thiêm thiếp đi. Được một chốc 2h sáng tỉnh dậy hờn 1 trận kinh hoàng, nói sao cũng không chịu, dỗ sao cũng cứ khóc. Mẹ nịnh đủ trò con cứ khóc, vừa bực vừa thương, con ngồi trong lòng khóc ròng rã, mẹ im một hồi, con vẫn khóc, xót quá lại bế lên, nựng nựng một hồi, con mới chịu ngủ.

Thế rồi thì yên đến sáng, 5h đồng hồ kêu mẹ không sao mở mắt được, cố được vài chuông đến 5 rưỡi thì lồm ngồm dậy chuẩn bị đi học. Dọn qua đống chiến trường hôm qua để lại, ngắm con một lúc, rồi đi.

Một chốc không yên nhắn về cho bà nội, bà nhắn lại, bảo con dậy, không thấy mẹ, hờn 1 trận. Bình thường dậy cười vui, biết mẹ không ở nhà thì gọi “Bà, bà”, tập thể dục rồi làm vệ sinh buổi sáng…

Tội nghiệp quá.



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments