Xách ba lô lên và đi [4]

29/12/2011

Không khí đang rất nhộn nhạo, mùi rượu ngô đặc trưng của núi rừng từ những bát tô lớn tỏa ra ngập phòng, mình thưa gửi thầy cô, cán bộ, và các anh em trong đoàn. Mọi người quay ra, im lặng xem có chuyện gì. Lúc này cơn bực vẫn còn nhưng không nhiều, mình khá băn khoăn liệu xem có nên nói thật hay không, và nói như thế nào. Tuýp người như mình rất dễ bực mình, rồi rất dễ quên, đôi khi chỉ cần cố gắng nín nhịn một chút thì mọi thứ sẽ êm xuôi, nhưng nếu cái “một chút” ấy nó không xảy ra, thì thường lớn chuyện.

Lúc này, thưa gửi xong xuôi, mấy chục con người đang quay sự tập trung từ rượu sang một cô gái nhỏ xíu vừa lanh lảnh chào hỏi, mình biết giờ đâm lao thì phải theo lao rồi.

“ Thú thật với các anh các chị, ở đây có anh Tuấn trưởng đoàn và em, là những thành viên cũ đã từng có mặt ở mảnh đất địa đầu này 4 năm về trước. Cũng lên tình nguyện, vẫn những chương trình thiện nguyện và những buổi giao lưu anh chị em dưới xuôi, trên bản. Cũng biết sơ sơ tập quán ngoại giao nhà mình, có chén trà chén rượu, và những cái bắt tay thân tình. Tính em cả nể, không biết từ chối, lại chẳng thể từ chối sự nhiệt tình của bà con, của cán bộ. Nhưng em xin phép, được lòng trước mất lòng sau, dân dưới xuôi tụi em tửu lượng không dám đặt lên bàn với bà con mình, uống một chút là say, mà say rồi làm việc không vào. Lên đây dẫu gì mục đích chính vẫn là đem cái ấm cho các em, thế mà các anh chị lại quá chén thì mất hay. Em có lời xin phép tối nay nhà mình giao lưu câu chuyện, bài hát, ai uống được thì uống, uống được ít rót ít, uống nhiều rót nhiều, xin không ép, mất vui đôi đường?”

Tuấn đứng lên đỡ lời  “Trưa nay mải vui quá chén mà buổi chiều qua trường cấp 2 làm việc tìm mãi không thấy ông trưởng đoàn, hóa ra là ông í… ngất luôn ở nhà!”

Cả phòng cười ầm. Không khí có vẻ đã dịu xuống, thầy hiệu trưởng gật gù đồng ý. Anh chủ tịch cười cười rất hóm góp chuyện “ Trên này cái gì cũng hiếm, đến nước cũng hiếm em ạ. Có mỗi cái sẵn là rượu nên khách đến là chả nghĩ gì nhiều cứ đem ra mời. Nói đến nước, nó hiếm đến nỗi ko có mà nấu ăn, không có mà tắm rửa. Tôi là chủ tịch nhưng tuần cũng chỉ tắm có…hai lần. Hôm nọ mới có 2 ngày đã tắm, vợ ngạc nhiên hỏi, sao lại tắm giờ này. Bèn thành thật trả lời vợ “Mai có đoàn Hà Nội xuống”…

Cả phòng lại cười ầm tiếp. Sau đó, từng người đứng lên giới thiệu vài dòng cơ  bản, chia sẻ vài câu chuyện vui buồn, rồi uống một ly rượu. Đến lượt, mình_ được xếp vào hạng bình vôi, vẫn uống cho vui. Ngay tiếp sau là thầy dạy nhạc, thầy hát một bài hay quá, mình xin mời thầy một chén. Vui là một phần, phần mọi người cũng nên biết, có những thứ phụ nữ làm được, nhưng đừng nên ép. Ví như, tình dục và rượu.

Nhớ lại buổi giao lưu đêm hôm đầu tiên đến đây, thầy T có đùa “Không có điện không phải không có điện, cột dựng đây rồi điện  có thấy đâu?”.

“Tuy rằng vài xóm đã có trạm biến áp hạ thế dẫn điện nhưng lại là điện “mắc nhờ” từ các xã xung quanh, và cũng chỉ khu vực Ủy ban và trường cấp 1 mới có điện. Bao nhiêu đơn thư, đề án của giáo viên và cả Chủ tịch xã cứ gửi đi “xin điện” rồi lại như lặn bóng chim tăm cá. Vậy nên, các thầy cô giáo phải khắc phục bằng cách chạy máy nổ để soạn và in bài vở hoặc cho những dịp có khách xa tới thăm trường. Hai mươi lăm nghìn đồng một lít xăng. Mỗi tháng, thầy giáo tự bỏ ra gần một triệu đồng tiền xăng cho riêng máy nổ tại nhà. Tất cả đèn điện đều là loại dùng pin sạc, ánh sáng lờ mờ chỉ đủ soi được một khuôn mặt người trong đêm tối” _ trích bài Quỳnh Hương.

 Thầy T chính là anh rể của Hương Kòi, người con gái Tuyên Quang thành viên đoàn MĐÂ. Chị ruột của Hương và thầy T quen nhau từ khi còn đi học, cùng chọn nghành giáo, yêu nhau nhiều năm nhưng gia đình đôi bên không đồng ý nên đã cùng nhau lên mảnh đất địa đầu nghèo khổ này để gieo cái chữ cho trẻ con biên giới. Thế mà cũng ngót ngét 3 năm và con họ thì giờ đã hơn một tuổi.

(Nói chuyện vui, nhắc đến thầy T, chả hiểu hôm bữa thầy về trường cấp 1 giao lưu vui vẻ quá chén thế nào, lái xe ngã cái đoành rụng mất hai cái răng cửa. Mà thầy cứ toe toét cười suốt ngày đâm ra mình nhiều lúc cứ phải quay đi chỗ khác, không dám nhìn vì buồn cười quá)

Mọi người vẫn lần lượt theo vòng nối tiếp nhau, mình ôm lap làm “thư kí trường quay” và thỉnh thoảng quay qua nói chuyện với thầy giáo ngồi kế cạnh. Ông thầy trẻ tuổi này cũng có vợ con trên đây, ban nãy còn đứng lên ngửi ngửi hai bên nách đùa “Hơn tuần rồi, nhưng không sao, vợ vẫn yêu là được!”. Mình hỏi “Chừng nào anh tính về lại dưới xuôi?”. Thầy bảo “Hồi đầu lên thấy cực ghê lắm em ạ, thế mà chẳng hiểu sao ở mãi thành quen đấy. Giờ lại không muốn về. Ở đây có vợ có con, thế là thành cái gia đình, có thêm cái nhà, thế là đất lạ cũng thành quê  hương..”.

Gần 11h đêm, cuộc vui tàn. Thầy cô về nghỉ ngơi, anh chị em cũng trở lại phòng. Mình, Tuấn, Quỳnh Hương, Hiếu, Hương Kòi và Trung ĐM ra sân co ro ôm nhau hun lá sưởi ấm tán phét ~X”D Trời về đêm lạnh khủng khiếp, cái lạnh như ngấm tận vào xương, buốt cứng.

Giờ này bốn năm trước cũng Hà Giang, hồi đó tóc thì ngắn, nửa đen nửa vàng, chưa yêu ai, giờ tóc đã kịp dài ra, làm mẹ một bé gái hai tuổi rưỡi, nhưng vẫn độc thân. Mình nhặt lá khô giữ lửa, lạnh, lạnh, lạnh…



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments