Đã qua

27/07/2012

Ngày tràn ngập Sáng. Tôi nằm yên trên sàn để tắm khí và rên ư ử như con mèo lười thèm nắng sau mấy ngày mưa bão.

Hôm trước, L gọi cho tôi. Anh ấy lại tuột mất những lời nói vừa nhả tơ kén chữ. Có vẻ như lâu nay giữa hai chúng tôi bức vách được dựng lên ngày càng cao. Tuy bằng thủy tinh_ là xuyên thấu, mà không cách nào chạm vào nổi.

Ngày ở Cần Thơ, một mình trong căn phòng tắm rất tối và ọp ẹp của quán trọ rẻ tiền, tôi vừa xối vòi hoa sen lên tóc vừa run rẩy hát để xua đi nỗi sợ. Trong lòng thầm mong ở đây, kế bên, có một người ngồi canh cửa. Vậy mà không sao có thể cất lời. L nghe thấy tiếng hát nho nhỏ, anh ấy mở cửa_ không gõ, ngồi ngay phía ngoài_ im lặng và không hơn, như chú bù nhìn canh lúa. Tôi thôi không hát, khoảng không ấy như giãn ra, bức tường kính dầy hơn. Tóc ướt, dính bết vào cơ thể, nước cứ xối chảy từ trên xuống dưới, qua mọi ngóc ngách, chảy không tiếng xuống nút thoát. Sự im lặng rất đáng sợ. Tối hôm ấy, chúng tôi ngủ ở hai rìa giường.

–         Ngủ chưa?

–         Đang đây. Ngủ đi

–         Ừ, ngủ đây.

Sau cuộc đối thoại ấy, chúng tôi đi ngủ.

Những người yêu nhau không phải lúc nào cũng về lại với nhau.

Trong tâm tưởng của L, cũng như của K, và M, rồi C… sau này còn có thể là A,B.. gì đó nữa, tôi sẽ còn lại là một nhúm quá khứ teo tóp. Như họ trong tôi.

Mắt nhắm lại, tiếng hát bay lên cao, trốn ra ngoài hiên cửa. Mèo cười rất ngoan.



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments