[20/10] Tôi, nơi hoàng hôn buông xuống.

20/10/2012

Mùa tới rồi đi vội vàng. Nơi này, Hà nội yêu thương của tôi, đã dần giống một nơi như Đà Lạt nếu những điều người ta tả về khí hậu vùng đất ấy là đúng. Chúng tôi đón đủ xuân-hạ-thu-đông trong mỗi 24 giờ, vào những ngày tháng Mười này.

Tôi nhâm nhi một bữa trưa đầy nắng bằng cafe tại tiệm hủ tíu gần ga với thầy Tezuka và Liên trước khi chúng tôi qua trung tâm giao lưu văn hóa Việt-Nhật để lấy vé xem film trong tuần lễ Phim hài Nhật Bản rồi ghé phòng trưng bày Kirigami rồi cuối cùng hưởng thụ buồi chiều sớm tại thư viện khi nó vừa bắt đầu giờ làm việc nửa sau một ngày ( Khi mà bạn đọc vài cuốn tiểu thuyết Nhật được dịch trực tiếp từ Nhật ngữ chứ không phải Anh ngữ hay Pháp ngữ, thì việc viết nên một câu lê thê và chính mình cũng quên mất chủ ngữ là gì khi chưa đặt nổi vị ngữ là thứ hết sức bình thường nên đừng chấp nhặt thứ văn vẻ dễ bị ảnh hưởng của tôi trong những thời kì nhất định tựa như thời kì này chẳng hạn làm gì *thở lấy hơi*).

Nắng đổ trên chiếc bàn trắng trong thư viện như những vệt màu nước bị vẩy từ xa lên tấm vải tinh tươm trải phẳng. Từng đốm loang lổ, vệt to vệt nhỏ. Tôi đọc một ít Hoàng hôn buông xuống, Liên xem mấy cuốn Kanji, và thầy Tezuka thì đi qua đ lại xem mấy dãy báo Nhật ngữ.

“Tôi không biết tổn thương trong tôi lớn nhường nào”. Ekuni Kari đã dùng một câu như thế cho nhân vật tôi của bà. Ý tôi, là nhân vật “tôi” trong câu chuyện (có lẽ là) hư cấu của bà. Và ở trang cuối cùng của tập sách, bà đã viết thế này cho nhân vật tôi của chính bà “Tâm hồn đúng là một thứ bí ẩn. Nó vốn thuộc về ta mà chính bản thân ta lại không thể nắm bắt, thậm chí đôi lúc thấy sợ nó”.

 Tôi dừng việc đọc từ những chương đầu của cuốn sách. Nó giống với câu chuyện của tôi mới lâm vào. Nó làm tôi nghẹt thở và tôi dừng đọc. Như ngày ngồi chờ ở sân bay, cô độc, sợ hãi, mệt mỏi, chỉ có cuốn Và khi tro bụi trong tay để thoát khỏi dòng thời gian đang đông cứng bốn bề, vậy mà không sao duy trì nổi việc đọc từ sau những trang đầu. Cứ như nó nói về mình, về câu chuyện đời thực của mình, về diễn biến nội tâm mình. Rồi cuối cùng, là thấy dòng thời gian đông đặc từ bên ngoài đã chạy hết vào buồng phổi, nở ra vô tận trong thể tích giới hạn nơi đó. Và nếu cứ đọc tiếp, chỉ một dòng nữa, không, chỉ một chữ hoặc một kí tự nữa, buồng phổi của tôi, và tôi, sẽ nổ tung ngay tức khắc.

Tôi gập lại sách, ra sân cùng thầy, thầy hút thuốc. Chúng tôi nói vu vơ những câu không đầu không cuối, cụt lủn.

– Thầy có yêu vợ mình không?

– Có chứ.

Tôi nghĩ thầy nói dối. Không hiểu vì sao tôi nghĩ vậy. Và thấy chắc chắn với thứ suy nghĩ vô căn cứ ấy ( Đôi khi tôi vẫn tin vào những suy nghĩ vô căn cứ của mình). Nhưng cũng không để tâm. Dẫu gì, nó chẳng liên quan tới mình, không phải việc của mình.

Nắng đầu giờ chiều hòa tan cùng gió, bay qua nhẹ nhàng từ phố Quang Trung góc cắt với Trần Hưng Đạo, luồn qua những chấn song sắt xanh, đậu lại dưới thềm đá nơi chúng tôi đặt chân. Những kí ức vụn vặt bị gợi từ sách cũng vì thế mà trôi đi trôi đi không lưu luyến.

Khi còn nhỏ, mỗi lần leo lên xe đạp và sắp ngã nhào, vào khoảnh khắc vài giây ít ỏi trước đó, chúng ta- bằng một cách nào đó- đã có dự cảm rõ ràng, rằng mình sẽ bị đau. Và chúng ta chuẩn bị tinh thần để ngã cho đàng hoàng ngay khi nhận ra mình sắp ngã. Buổi chiều đem lại cho tôi cảm giác bình tĩnh và sáng suốt tựa như thế.

Đấy là buổi chiều của Kari-san. Là thời khắc được vẽ biên bởi hoàng hôn.

Còn buổi chiều của tôi, chưa biết liệu đã tỉnh táo sáng suốt trước những dự cảm vô nguyên cớ như thế hay không, nhưng khi hoàng hôn buông xuống, Hà nội ngay lập tức chuyển mình từ Hạ sang Thu, gió thổi mát lạnh đột ngột tới mức bạn tôi ngẩng lên bầu trời nói “Sắp mưa rồi!”, tôi thấy lòng mình cũng đột nhiên mát rượi như tiết trời kì lạ đó.



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments