Đối thoại

25/10/2012

– Vì sao chị yêu anh ấy?
– Vì anh ấy không giống những người khác, như một điều không có thật.
– Vì sao chị quên anh ấy?
– Vì anh ấy thực sự có thật.
– Những gì có thật phải khó quên chứ?
– Khó. Nhưng quên được. Những gì không có thật, không quên được.
– Ví như?
– Trí tưởng tượng của chúng ta. Ảo giác của chúng ta.
– Tưởng tượng thì dễ mất đi hơn chứ?
– Làm gì có mà mất đi? Không mất đi thì lại cứ còn đó.
– Vậy thứ có thực, là?
– Quá khứ, vết thương cũ. Chẳng hạn.
– Chúng đã qua rồi mà.
– Đã qua nhưng còn đó.
– Chỉ là sẹo cũ thôi.
– Nhưng người ta vẫn sợ bô xe, ngay cả khi lành bỏng.
– Đó là lý do?
– Không, ngụy biện cả đấy.
– Vậy đâu là sự thực?
– “Chẳng có một sự thực nào hết ngoài những sự thật được cố ý làm ra”.
– Chị đang cố tạo ra những sự thực?
– Không, chị chỉ nghĩ ra những lý do hợp lý thỏa mãn những câu hỏi của em.
– Và chị ko thực sự nghĩ thế?
– Tóm lại chúng ta đang nói về cái j?
– Em cũng quên rồi!



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments