Tặng những người sáng mắt

10/11/2012

Chị Ngọc bạn mình có một cậu cháu khiếm thị, năm nay học lớp 1 trường Nguyễn Đình Chiểu. Chị có kể vài câu chuyện nhỏ sau những lần tới thăm cháu ở trường, đọc rất cảm động. Các cháu trong trường rất độc lập, rất lạc quan và chủ động trong các sinh hoạt thường ngày. Các bạn đọc nhé:

4/9

Hạnh phúc đôi khi thật giản dị, chỉ là cái tin Loan báo B được vào lớp 1 và sáng mai mình sẽ đến tận trường B dự khai giảng với cháu… thực ra là để tận mắt nhìn thấy cháu được đi cùng các bạn, được hòa cùng các bạn trong sân trường, trong lớp học…. Mới nghĩ thôi mà nước mắt cứ chực trào ra…

 

Không biết các trẻ lớp 1 sẽ hỏi gì B nhỉ? Các bạn sẽ đón nhận B như thế nào? Loan nói khi diễu hành sẽ có một bạn sáng mắt dắt Bình Dương đi. Còn B háo hức lắm, suốt mấy hôm nay rồi… đêm nay chắc cũng chả ngủ nổi…

 

6/9

1.

Khổ thân, hôm qua B phải rời khỏi nhà từ 6h sáng để 6h30 có mặt tại trường. Như vậy cháu phải đứng ở chỗ tập trung từ 6h30 cho đến lúc kết thúc lễ khai giảng là 10h30 (thì phải)….. và khi gặp mẹ cháu bảo: Khai giảng gì mà lâu thế.

Nhưng thôi, bỏ qua hết tất cả, những nghi lễ, những hình thức trong buổi khai giảng, gia đình nhà mình đã vô cùng vui mừng và ai cũng khóc trong ngày khai giảng đầu tiên của B.

2.

Linh ơi, chị viết khá nhiều cho B, để chị post lại một cái ở đây nhé. Đây là lúc chị mang những quả bóng Khánh Vân tặng B xuống cho cháu và chị bảo cháu:

– Quả nhỏ này là màu đỏ nhé.

– Màu của lửa. Màu của mặt trời. Có gai à?

– Quả to này là màu xanh nhé.

– Xanh gì vậy?

– Xanh nước biển.

– Là nước đấy. Nước có thể dập tắt lửa. Nhưng biển thì rộng lắm và xanh lắm. Buổi sáng mặt trời mọc lên từ biển. Như vậy buổi sáng quả đỏ sẽ mọc lên từ quả xanh. Quả đỏ là mặt trời. Mặt trời mọc lên từ biển. Quả đỏ là lửa, nước sẽ dập tắt lửa. Cái gì kêu nữa đấy?

– Còn quả vàng da cam nữa. Vì nó to bằng quả xanh nên phải để trong túi lưới.

– Vàng da cam à? Vàng da cam là buổi chiều. Buổi chiều cũng ở biển nhưng không phải mọc lên mà là lặn xuống để có đêm. Quả vàng da cam là buổi chiều, A ha ha ha… buổi chiều là chờ mẹ đón về nhà. Vàng da cam là chờ mẹ đón.

13/9

1.

– Chữ A là số 1, chữ bờ là số 1, 2, chữ cờ là số 1, 3, đố bác 1, 2, 3, 4, 6 là chữ gì?

– Phải 1, 2, 3, 4, 5, 6 chứ?

– Nó chả ra chữ gì cả. 1, 2, 3, 4, 6 là chữ đờ.

Như vậy với người sáng mắt như mình, nhìn chữ A là A, chữ B là B, còn với những người như B thì ngoài nhớ nó là chữ gì lại còn phải nhớ những số nào ghép lại thành chữ ấy nữa.

Ôi, đến lúc học vần thì thế nào nhỉ? Cháu sẽ phải nhớ bao nhiêu số để được một cái tên đây?

2.

– Nào, con giơ tay trái ra là sát tường, là ba lô của con, giờ mẹ đi ra và con lấy một cái gì đó trong ba lô con nhé.

Bà mẹ lùi lại, cô bé quãng 9 tuổi thò tay trái chạm vào một ba lô…

– Rồi tốt rồi, giờ con đứng lên đi, đi lại phía mẹ.

Cô bé đứng lên đi về phía tiếng nói của người mẹ. Khi con chạm vào mẹ, cô con gái cao gần bằng mẹ, bà mẹ cầm tay con:

–  Đây là cái cột, đi từ ngoài vào là cột bên phải của cửa con nhé. Con chạm vào cột đi, rồi từ cột con đi thẳng nhé.

Cô bé bắt đầu đi, nhưng được một lúc thì lệch hết về bên phải, bà mẹ lại nhắc:

– Con đi lệch hết bên phải rồi, dịch sang trái đi… bao nhiêu bước rồi?

– Chín bước rồi.

– Được rồi, con đi tiếp và đếm đi, con ngửi thấy mùi thức ăn chưa? Con giơ tay ra phía trước đi, con sẽ chạm vào một cái cột nữa. Đến đó đúng chỗ lấy thức ăn con nhé.

Cô bé chạm tay vào cột. Bà mẹ lại bảo:

– Con nhớ số bước chưa? Giờ con quay người đi ngược lại chỗ cột ở cửa đi.

Cô bé quay người đi lại chỗ cột, nhưng được một lúc lại lệch sang phải, bà mẹ lại nhắc:

– Trái, trái một chút đi…

Cứ như vậy bà mẹ cần mẫn hướng dẫn con cách đi vào cửa rồi từ cửa đi vào chỗ bàn lấy thức ăn và đi ra bàn ngồi ăn.

Bé gái đó 9 tuổi, đã học lớp 4, chỉ sau một trận sốt rất cao bé đã không thể nhìn thấy gì và giờ vào học cùng lớp với Bình Dương và lại bắt đầu từ đầu học chữ nổi…

3.

Có một nhóm khoảng 4 bạn nam khoác vai nhau cười nói đi vào nhà ăn, mỗi bạn lấy một bát cơm xong lại  ngoằng tay vào nhau đi ra bàn. Nhưng không hiểu các bạn đi thế nào cứ xoay tròn một chỗ rồi xoay ra cửa ra vào… thú thực lúc đó là mình phải cố để không cười… đang định đứng lên để dẫn các bạn vào bàn ăn thì có một cô đi ra nhắc các bạn định hướng bàn ăn và nói với các bạn là nếu cứ như thế là sẽ đi ra sân đấy.

Các bạn khoái trá cười rất to rồi lại xoay tròn đi vào, cuối cùng cô giáo phải ra dắt tay một bạn đưa vào bàn lúc đó mới hết xoay tròn.

4.

Cô giáo ra cắt thức ăn cho B, cô chào B và hỏi tên con, B trả lời xong hỏi lại tên cô rồi nói rất to:

– Cô Thủy ơi, con đố cô Thủy ai ngồi cạnh con?

– Bên phải hay bên trái con?

– Bên trái con.

– Bà nội? (mình giật thột mình, choáng váng)

– Không phải

– Bà ngoại? (Không thể cười được nữa, tím lịm tim)

– Không phải.

– Mẹ con!

– Không phải. Bác Ngọc của con đấy!

5.

Đang nói chuyện với B thì thấy một bàn tay chạm vào mình, mình ngẩng lên:

– Con tìm ai?

– Con tìm bạn Xuân Tùng!

Ở một góc bàn ăn một bạn hét lên:

– Tớ đây.

Cháu bé vẫn nắm lấy tay mình, chắc đang định hướng, mình hỏi:

– Con nghe được tiếng bạn chưa?

Cháu bé gật gật đầu:

– Xuân Tùng, cậu ở đâu?

– Tớ ở đây!

Cháu bè rời tay mình và lao về phía có tiếng bạn Xuân Tùng… hai bạn túm lại nhau kéo ghế ngồi và nói chuyện rất rôm rả.

6.

Lại một tốp các bạn nữa đi vào nhà ăn, ở cổ bạn nào cũng có cái dây đeo 2 chìa khóa, cứ đến cửa các bạn dừng lại thò tay lên cổ cầm hai chìa khóa rung lên cho nó tạo thành tiếng, có bạn thì không dùng tay mà nhảy nhảy người lên cho tạo thành tiếng kêu ở hai chiếc chìa khóa… Nghi thức này thì mình không biết các bạn làm thế để làm gì, vì sau đó cũng không có tiếng gì đáp lại… còn các bạn cứ thế tiến thẳng đến bàn chia thức ăn, chờ và cầm bát rồi tiến thẳng ra bàn ngồi ăn đi như không ấy, không gậy, không người dắt… không người giúp. Ăn xong các bạn lại cứ thế đi thẳng ra chỗ để bát và đặt vào chậu rồi lên gác về phòng của mình.

18/9

1.

Trưa nay mình vào cho B ăn. Đến muộn nên cháu đã lên khu nội trú rồi, mình nhớ hôm trước cháu nói ở phòng 4 tầng 2, thế là mình leo lên tầng 2, tìm phòng 4. Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy cháu ngồi thu lu bó gối một mình trên giường, nhìn dáng nhỏ bé cô đơn đến nhói lòng, lúc đó mũi mình đã cay cay… nghĩ thương cháu quá, mới gọi khẽ:

– B!

Rất nhanh cháu dạ và lao ra phía mình qua đầu giường, mình hoảng hồn nhắc:

– Cẩn thận không ngã!

Cháu lại dứ một cái chân đã thò gần đến đất:

– Ngã này. – rồi cười rất sảng khoái.

Leo ra khỏi giường theo đường đầu giường, cháu ngồi thụp xuống thò tay vào gầm giường, mình ngồi xuống nhìn vào thấy có khoảng 4 đôi dép quai hậu na ná nhau. Cháu sờ tay vào từng chiếc và lôi ra đôi dép của mình rồi tự đi vào chân. Hai bác cháu chuẩn bị đi thì có mấy cháu nữa đi vào, các cháu dừng ở cửa một cháu nói với mình:

– Bác ơi, bác tìm hộ con một chiếc dép.

Mình nhìn chân của cháu thấy đi một chiếc dép tổ ong mới bảo:

– Dép tổ ong hả?

– Con không biết, bác tìm cho con chiếc giống ở chân con.

Mình đứng lên bắt đầu tìm, tìm khắp phòng mãi mới thấy một chiếc dép tổ ong tít ở khe giường trong cùng của phòng, mình lấy ra đưa cho cháu:

– Sao dép lại ở tít trong giường phía trong vậy?

Một cháu khác đứng cạnh đó, cười rất tươi:

– Bọn con chơi giấu dép rồi đi tìm, con giấu đấy nhưng sau con quên không nhớ giấu ở đâu.

Rồi cả bọn cười nói vui vẻ chạy ầm ầm ngoài hành lang.

3.

Hai bác cháu bước vào phòng ăn, cô “bà nội, bà ngoại” hôm trước đến gần hỏi Bình Dương:

– Hôm nay ai đưa B đi ăn vậy? Dì của con à?

Mình bảo:

– Không, bà nội!

B hét lên:

– Bác Ngọc của cháu đấy!

3.

Đang cho B ăn ở căng tin của trường thì mình thấy một anh quãng tuổi mình quần ống thấp ống cao hùng dũng đi vào, mình ngạc nhiên lắm là anh đi phăng phăng vậy mà không va đập hay đâm vào ai. Anh đi sang mấy bàn ăn phía sau mình, mình thấy anh đi từng bàn một rồi anh lại đi phăng phăng về phía chỗ khu bàn ăn mình ngồi, đến chỗ mình anh gọi:

– Thủy Tiên, con ở đâu?

Cô bé ngồi ngay trước mặt mình hét lên:

– Con đây bố ơi!

Anh ấy mới nghe thấy tiếng con thế là lại đi phăng phăng lên phía đầu dãy bàn ăn, đến gần cái cột mình tưởng anh ấy sẽ đâm vào cột nhưng không hề, anh vòng qua cột và đi đến đúng chỗ con gái anh ngồi. Hai bố con tíu tít và tình cảm lắm cùng giơ tay ra chạm vào nhau một cái. Rồi anh ấy bảo:

– Cửa phòng con bố mở rồi đấy!

– Con biết rồi – bé gái cười hạnh phúc lắm!

– Sao con biết? – anh ấy cũng cười rất hạnh phúc!

– Vì bố lên với con bố sẽ mở cửa phòng mà!

– Ừ, bố vừa dọn dẹp xong phòng cho con nữa rồi, sạch sẽ tinh tươm. Mà con ăn đi, còn nhiều cơm thế!

Mình ngạc nhiên vô cùng, mình hỏi anh ấy:

– Anh nhìn được bát cơm của cháu vẫn còn đầy à?

Vẫn nụ cười rất hạnh phúc đó:

– Không chị ạ, nhưng tôi biết vì ở nhà cháu ăn chậm lắm!

Anh lại chạm tay vào tay cháu bé:

– Thế bố về nhé!

– Vâng, bố về ạ!

Rồi anh lại đi phăng phăng như thế qua dãy bàn ăn, qua cái cột và lại đi qua cả dãy bàn ăn đi ra cửa. Bé gái cứ hướng khuôn mặt theo hướng cửa nụ cười và các nét hạnh phúc vẫn cứ ngời lên trên gương mặt cháu.

Nước mắt mình chảy dài trên má lúc nào không biết.

4.

Mấy bạn khoác tay vào nhau cứ xoay vòng hôm trước lại khoác tay vào ăn, hôm nay có 4 bạn, một bạn không thấy đâu. Có một bạn nữa ở đâu đến cầm tay bạn đầu tiên trong nhóm và dắt về phía bàn ăn, các bạn lấy cơm xong bạn kia lại dắt ra một bàn ngồi ăn.

Mình chợt thấy một bạn bê bát cơm đứng giữa phòng gọi rất to tên bạn mình, nhưng phòng rộng, âm nên không thấy ai đáp lời.

Mình đi ra và dắt bạn ấy đến một bàn để bạn ấy ngồi xuống, bạn ấy ngồi xuống xong cái đứng lên luôn, mình hỏi:

– Sao cháu không ngồi!

– Cháu tìm bạn cháu.  Anh Khoa, cậu ở đâu?

Một bạn trong nhóm 4 bạn kia kêu lên rất to. Bạn đứng cạnh mình vẫn đứng im vậy. Mình bảo:

– Cháu nghe thấy tiếng bạn chưa?

– Cháu nghe thấy rồi nhưng cháu không biết cách đến.

Mình vội đứng lên dắt cháu đi vòng qua dãy bàn rất dài gần đến chỗ bạn của cháu mình bảo:

– Anh Khoa, cháu gọi bạn đi.

Thế là bạn Anh Khoa gọi rất to, bạn đứng cạnh mình cứ thế lao về phía đó và cả hội tíu tít cười nói với nhau.

5.

Ăn cơm xong mình bảo B

– Bác bế cháu lên phòng nhé.

– Không, cháu tự lên.

Thế rồi cháu rời tay mình đi rất nhanh về phía cầu thang, cứ thế cháu bám lan can cầu thang leo lên thoăn thoắt. Hết cầu thang cháu để một tay vào tường và đi tiếp, đến cửa một phòng cháu hét lên:

– Phòng 6 này!

Mình ngẩng lên nhìn thấy đúng phòng 6 thật. Cháu lại men tường đi tiếp, đến cửa phòng nữa cháu lại hét lên:

– Phòng 5 này!

Tất nhiên, mình ngẩng lên và đúng phòng 5. Lúc đó có một anh từ trong phòng đi ra, B và anh ấy va chạm nhẹ vào nhau, anh ấy quờ tay giữ lấy tay B:

– Em ở phòng mấy?

– Phòng 4.

– Em đi thêm một phòng nữa, đây là phòng 5.

– Em biết rồi! – có vẻ ý là ta đây biết rồi không phải dạy.

– Có cần anh dắt về phòng không?

– Em tự đi được! – rất dứt khoát!

Rồi B lại men đến đúng phòng 4, cháu cởi dép và leo lên giường của mình. Cùng lúc có một bạn nam nữa cũng đi vào phòng B, bạn ấy thoăn thoắt leo lên giường tầng 2 trên đầu B. Leo lên xong rồi bạn ấy lại thoăn thoắt leo xuống, thấy lạ mình hỏi:

– Sao vậy cháu?

– Cháu nhầm phòng, cháu phòng 2 đây là phòng 4.

6.

Gọi là đến cho B ăn nhưng thực ra mình chỉ đi cùng, đi đằng sau cháu, còn cháu tự đi, tự lấy đồ ăn, tự ăn và tự để bát vào chậu rồi lại tự đi lên phòng. Không riêng gì cháu, tất cả các cháu đều thế hết, có cháu bằng tuổi B, mẹ lên chơi rồi về cháu cứ ngồi vừa ăn vừa khóc… nhìn tội và thương vô cùng. Cứ nghĩ, bằng tuổi các cháu các bạn sáng mắt vẫn phải bố mẹ hầu hạ, vẫn ở với bố mẹ, đây các cháu đã phải tách ra, phải tự làm hết mọi thứ.

2/10

1.

B ăn gần xong quay sang Nhật Hà ngồi bên cạnh:

– Nhật Hà nhìn hộ Bình Dương xem bát của B còn nhiều cơm không?

Nhật Hà cầm thìa của B khua khua trong bát:

– Chưa hết, vẫn còn.

B lấy thìa khua khua xúc cơm vào miệng. Một lúc sau NH ăn xong, lấy tay đập đập vào BD:

– B nhìn mặt tớ xem có hạt cơm nào dính trên mặt không?

B giơ tay sờ lên mặt NH nhặt những hạt cơm vướng vào tay mình bỏ vào bát NH:

– Nhật Hà ăn vãi quá, cơm rơi đầy ra bàn này.

Mình ngó sang, bàn chỗ Nhật Hà ngồi đầy cơm rơi.

2.

Ăn xong B nói với mình là muốn chụp ảnh các bạn Nhật Hà, Tùng Nam và Tuấn Hùng, là 3 bạn thân của B về cho bà ngoại xem. Mình mới lấy máy ảnh nhỏ, hướng dẫn cháu cách định vị vật chụp và hướng dẫn chụp. Xong xuôi cháu sờ mặt mình rồi đứng lui lại và… tách:

– Bác Ngọc xinh cực!

Rồi B quay ra gọi:

– Nhật Hà, tớ chụp ảnh cậu.

Nhật Hà kêu:

– Tớ không thích đâu.

Tách… B chụp xong cười hớn hở:

– Tớ chụp xong rồi, Nhật Hạ xinh lắm!

B quay ra gọi:

– Tùng Nam, Tuấn Hùng các cậu ở đâu?

Hai bạn trả lời B đi về hướng đó, đến nơi cháu sờ mặt bạn Tùng Nam rồi giơ máy ra bấm, cháu chụp bạn Tuấn Hùng rồi chụp mẹ bạn TH nữa. Cháu rất vui nói mình mang ảnh về khoe bà ngoại cho cháu.

3.

Lên phòng cháu bảo:

– Tùng Nam, cậu dẫn tớ ra chỗ rửa mồm với.

Bạn TN lắc lư đầu đi ra chỗ B rồi dắt B vào khu bên trong, mình đi theo thấy TN dắt B vào nhà vệ sinh, chưa kịp nói gì thì B đã kêu thất thanh lên:

– Cậu dắt tớ đi đâu đấy TN?

– Đi rửa mồm chứ đi đâu.

– Chỗ rửa mồm sao khai thế!

Hai bạn cười òa lên rồi lại lần mò quay lại một chút thì ra chỗ lavabo để rửa mồm.

Phần 2:

http://fun-chan.com/2019/02/20/binh-duong-va-cac-ban-2/ ‎



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments