Bình Dương và các bạn (3)

16/05/2013

Thế giới của Bình Dương và các bạn của cháu có âm nhạc nhưng không có hội họa. Có vị ngọt mặn nhưng không có hình thái món ăn. Có giọng nói quen thuộc chứ không có gương mặt thân quen.

Tôi viết lại những điều này như một ghi chép cá nhân nằm trong phạm vi có thể chia sẻ. Cha mẹ các cháu, bản thân các cháu và người viết là tôi không tìm kiếm sự thương hại nơi những người xa lạ. Chúng ta mong mỏi niềm thương cảm từ những người may mắn hơn và niềm đồng cảm từ những người chung cảnh ngộ.

Cuộc sống của tôi và bạn, cũng như của các cháu tốt lên vì chúng ta lĩnh hội khái niệm chia sẻ và phân biệt rạch ròi cũng như chối từ sự bố thí.

Phần 1: http://fun-chan.com/2012/11/10/tang-nhung-nguoi-sang-mat/

Phần 2: http://fun-chan.com/2013/05/13/binh-duong-va-cac-ban-2/

 

Phần 3: LIÊN HOAN VÀ TẶNG QUÀ CUỐI NĂM HỌC 2012-2013 CHO LỚP 1A, 1B.

1.

Đúng theo lịch đã hẹn với nhà trường, các anh chị em trong đoàn,có mặt tại cổng trường Nguyễn Đình Chiểu lúc 1h.

Thật tiếc vì hôm nay chị Hoa Thương không đến được vì bận việc, nhưng chị đã rất kì công cẩn thận cắt gọt hoa quả và xếp từng suất vào cốc nhựa riêng cho từng cháu và nhờ người mang tới tận nơi khi hoa quả vẫn còn mát!

Mọi người ngồi thống nhất lại chương trình với nhau, dọn dẹp bàn ghế, đồ ăn, quà tặng đâu ra đấy thì gần 2h, bèn quay ra lớp học đón các cháu sang phòng chơi.

Mình hỏi Tuấn Anh, cháu vẫn nhìn được một ít:

– Có nhớ cô gì đây không Tuấn Anh?

Cu cậu cười hì hì gãi đầu gãi tai. Mình quay qua Bình Dương:

– Hôm nọ cô hỏi BD là lần sau gặp lại nghe giọng cô có nhận ra cô là ai không, BD bảo có đúng không? GIờ đó nhớ ra cô là ai không?

Bình Dương trả lời luôn:

– Cô Phương!

2.

Mình dắt tay bạn đầu hàng, bạn bảo:

– Con nhìn được, để con dẫn các bạn đi.

Nói rồi bạn đi luôn, các bạn trong hàng rồng rắn kéo nhau theo sau: Bạn đi sau bám vào vai, áo hoặc cặp sách bạn đi trước_ cái kiểu đi mà bình thường chỉ thấy ở các cháu mẫu giáo khi qua đường. Khoảng sân rộng hiếm cây to nắng chói chang, có anh chị nào đó trong đoàn hô:

– Các con đi nhanh kẻo nắng nhé!

Trời giữa tháng Năm oi ả. Ngày nào mình cũng than thở cái thời tiết gì mà nóng bức dễ sợ thế này, nắng nôi thế này. Cứ nhìn lên bầu trời trong vắt không gợn mây và nắng đến độ không thể mở to được mắt ra nhìn đường là muốn cáu.

Có những đứa trẻ ở đây không bao giờ nhìn thấy màu của nắng và ánh sáng rực rỡ của mùa Hạ. Dù là mùa Hạ đầu tiên trong cuộc đời, hay mùa Hạ năm trước, mùa hạ năm nay…

3.

Cô Huyền dắt tay bạn Quân, dẫn đầu lớp 1B. Bạn Quân hỏi cô:

– Cô là ai ạ?

– Cô là cô giáo Huyền.

– Cô có phải cái cô Huyền hay quát tháo trong sân trường không?

:))))

4.

Chương trình bắt đầu dưới sự dẫn dắt của chị Thụy Anh, các em tham gia rất nhiệt tình ngay từ đầu. Trò gì cũng háo hức.

Cô Thụy Anh hỏi, mùa hè thì rất nóng, các con cần gì để hết nóng?

Có cháu bảo quạt, có cháu bảo ô, rất nhiều cháu bảo là “Điều hòa”.

Cô Thụy Anh hỏi: Khi chúng mình nói thì có rất nhiều cấp độ âm thanh, nhỏ nhất là nói kiểu gì?

Các bạn nhao nhao giơ tay xin trả lời. Một bạn đưa ra đáp án “Nhỏ nhất là khản tiếng cô ạ!”!

Lúc hỏi về mức độ nói to nhất, các bạn đưa ra rất nhiều đáp án: To quá, ầm ĩ, hét to, quát to, gào to, ồn ào….

Cô Thụy Anh đề nghị các bạn chơi trò im lặng. Trước khi im lặng thì được phép “ầm ĩ” trong một phút. Vậy là các bạn thi nhau “hắt xì hơi”, ho, hò hét, cười ầm ầm! Khi cô Thụy Anh hô “Im lặng”, cả lớp im phăng phắc, bỗng nhiên có tiếng cười rất to cất lên, hóa ra là từ một gói quà có búp bê biết nói!

Bạn Quân hét to:

– Búp bê ở đâu đấy? Cháu thích ô tô xúc cát cơ, không thích búp bê đâu!

5.

Chơi trò đố các con vật, các cô chú thay phiên nhau đưa ra lời gợi ý. Chú Quảng Minh đố con gà mái, chú hỏi:

– Con gì hay đi trong sân, dắt theo cả một đàn phía sau!

Thế mà các bạn trả lời là GÀ, đúng luôn! Chú gợi ý thêm:

– Con gà gì mà đẻ trứng?

Các bạn nhao nhao đưa ra đáp án mới:

– Con gà ri!

– Con gà trống! (?!?!)

– Con gà chọi (!!!)

6.

Bạn Điệp và Tuấn Anh rất chịu khó xung phong phát biểu tham gia trò chơi, trả lời câu đố, cái gì cũng thấy các bạn giơ tay.

Có một câu, cô Thụy Anh cho bạn Điệp trả lời vì bạn giơ tay hăng quá. Bạn gãi đầu gãi tai:

– Ơ.. Cháu không biết ạ!

7.

Anh Khúc Hải Vân dẫn chương trình lúc cuối, sau khi các cháu nghỉ giải lao ăn nhẹ. Vì luật chơi là những ai thua ở vòng đầu sẽ phải đương đầu với quái thú, rồi phải gặp nhiều khó khăn trong vòng tiếp theo, khi “đi tìm kho  báu” nên rất nhiều bạn… xung phong thua ( để được tham gia tiếp vòng sau).

Anh Khúc Hải Vân và em Minh_ con trai chị Bích Ngọc

Mình đứng gần thấy bạn Hải đang khua khua tay xung quanh, không rõ là tìm ai nữa, mình đưa tay ra cho bạn chạm vào. Bạn chạm được tay mình thì sờ vào áo, sờ xuống bên dưới, chạm vào chân mình. Mình nghĩ bạn biết được mình mặc váy thì nhận ra không phải người bạn tìm nữa. Nhưng bạn khám phá một lúc rồi nắm lấy tay mình, thôi không quờ quạng nữa.

Mình không rõ thằng bé tìm ai và để làm gì. Mình tự nhiên nhớ ngày xưa ngày Nhố nhỏ, mỗi khi bất an điều gì bạn ấy lại nắm chặt tay lại, khua khoắng xung quanh. Cứ miễn sao trong lòng tay có thứ để nắm được, bạn ấy sẽ an tâm  hơn.

Mình không hỏi gì thằng bé, không biết nên hỏi gì. Mình cũng nắm lại bàn tay rất bé đó. Hai người: một lớn, một bé, một sáng mắt, một không, cứ thế im lặng nắm tay nhau.

Một lúc sau, lòng bàn tay của mình ẩm mồ hôi, thằng bé hình như cũng vậy. Nó lấy một ngón để gãi gãi vào chỗ ngứa, những ngón còn lại vẫn nắm chặt, không buông.

Mình khóc.

Hóa ra khóc được cũng là một đặc ân từ cuộc đời.

Có những đứa trẻ sinh ra đã không được nhìn thấy ánh sáng, không biết hình dáng màu sắc vạn vật. Nhưng tụi trẻ không bao giờ rơi lệ.

Vì các em không có hốc mắt, không giây thần kinh thị giác và không tuyến lệ.

Phần 4: http://fun-chan.com/2013/09/14/binh-duong-va-cac-ban-4/



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments