Chiếc nhẫn của em đã vỡ. Vụn.

27/03/2014

1.

Bạn Nhố có một cái nhẫn quả dâu tây mẹ mua cho hồi tháng trước, bạn thích lắm. Trên quả dâu có một viên nhựa trắng Nhố gọi là “kim cương”. Nhố đeo cả ngày, lúc ngủ cũng không tháo ra, coi nhẫn như báu vật.

Hôm qua bạn làm rơi nhẫn xuống dưới đất lúc mẹ tết tóc cho, mẹ bảo bạn ngồi im để mẹ tết nốt rồi hẵng lấy, cúi xuống thì hỏng tóc mất. Thế mà mẹ tết xong, mẹ quên mất, liền đứng dậy, dẫm một phát nhẫn vỡ thành làm ba khúc. Cả mẹ cả Nhố đứng hình. Được 3s thì Nhố… òa khóc nức nở. Mẹ xin lỗi rối rít nàng vẫn thổn thức. Mẹ không biết làm sao, hứa mua nhẫn mới, đẹp hơn nhiều. Bạn không chịu. Mẹ hứa sẽ tìm ra cái nhẫn giống hệt như cái bị hỏng, bạn cũng không chịu. Bạn muốn mẹ sửa lại cái bị vỡ. Mẹ đồng ý, nhặt lại hết các mảnh dưới đất, may mà cái mặt dâu tây còn nguyên vẹn.

Tối, bạn nằng nặc đòi sửa nhẫn. Mẹ nói là mẹ đi mua đồ nghề sửa rồi mới sửa được, rồi mẹ chạy đi tìm mua cái giống như cũ mà tìm mãi không thấy. Mẹ mua tạm một cái cũng hình quả dâu khác mang về. Đem ra cho bạn xem, bạn lại…. khóc thổn thức.

Thương bạn quá. Có những thứ rất bình thường nhưng không cách nào thay thế được. Mẹ hiểu điều đó. Nhưng nếu đã trót mất đi rồi, trót vỡ nát rồi, thì cũng phải dũng cảm mà vất nó đi, hoặc là cất nó đi. 

Mẹ dỗ bạn đeo tạm nhẫn này một hôm, mai mẹ sẽ tháo mặt nhẫn mới này ra, dán cái mặt cũ vào. Bạn tạm đồng ý dù là cứ nhìn xuống cái nhẫn lại tủi thân rơm rớm đỏ cả mặt.

Sáng nay ngủ dậy, mẹ dặn bạn: Tháo nhẫn mới ra đừng mang đi học, để mẹ ở nhà sửa cho, lúc đi về có nhẫn cũ mà đeo. Bạn nhìn lại nhẫn mới một lúc rồi quyết định: “Thôi, con đeo đến lớp hôm nay, chiều về mẹ sửa cũng được.”

Đến chiều, mẹ qua lớp, bạn chạy tung tăng ra đón mẹ và khoe: “Ai cũng hỏi nhẫn mới, các bạn khen đẹp đấy. Thôi không cần tháo ra nữa, từ giờ con đeo nhẫn này luôn.”

Bạn cứ tủm tỉm ngắm nhẫn mới, bạn chỉ ra cho mẹ các hoa văn trên nhẫn mới, khen là nhẫn này cũng đẹp.

Rồi mấy nữa bạn cũng sẽ quen với chiếc nhẫn này, cũng thấy thân thương vì gắn bó.

Nhìn bạn xoay xoay chiếc nhẫn nhỏ trên ngón tay cũng nhỏ. Yêu quá chừng yêu.

2.

“Thế, cô hiểu tôi định nói gì rồi chứ?”_ Chàng vừa hỏi vừa đứng dậy.

Nàng ngửa hai bàn tay chìa về phía chàng, cái cử chỉ cầu khẩn, vốn có từ ngàn xưa, và tất cả tình cảm của trái tim lại bày ra trên mặt nàng.

– Không, nàng kêu lên. Em chỉ biết là mình không còn yêu em và mình sắp đi xa! Ôi, mình yêu dấu, em biết làm gì nếu mình đi?

Chàng do dự một lát cân nhắc xem liệu về lâu dài, một lời nói dối thiện tâm có tốt hơn là nói thật không. Đoạn chàng nhún vai.

– S, tôi không phải loại người kiên nhẫn nhặt từng mảnh vỡ, đem gắn lại với nhau rồi lại tự nhủ rằng một vật chắp vá cũng coi như mới. Cái gì đã vỡ là đã vỡ. Và tôi thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất, còn hơn chắp vá lấy được để rồi suốt đời cứ phải thấy những chỗ vỡ. Có lẽ nếu tôi còn trẻ hơn… Nhưng tôi đã quá tuổi để tin vào những chuyện lãng mạn như làm lại cuộc đời (…).

(Cuốn theo chiều gió)

3.

Him: But what will I do? Where will I go? Without you?

Her: My dear, I don’t give a damn



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments