Một quãng rất xa.

19/06/2014

Bạn ấy hay để kệ cho mình ôm lúc lái xe mà không bao giờ dùng tay trái nắm lại tay mình cả. Duy có một lần bạn ấy đưa về nhà, mình bước xuống xe thì bạn kéo lại, bạn ôm một cái, xiết vào, rồi thả bẫng cái ra, bạn kêu mình vào nhà đi, không nói thêm gì nữa. Chừng đó mà mình cũng thấy xấu hổ. Mình nhe răng ra cười rồi chạy biến vào trong.

Ngõ nhà mình nhỏ, mình kêu bạn dừng cách nhà một quãng, là cái quãng bạn quay xe trở ra dễ hơn là đưa vào tận nơi. Cái đoạn đó cũng ngắn thôi, cỡ đôi chục bước chân chẳng tới. Mình xuống xe, không bao giờ bạn quay xe về luôn, mà lúc nào cũng hướng xe vào phía nhà mình, để máy không tắt, chiếu đèn vào rọi cái đoạn ngõ nhỏ xíu và tối thui cho mình. Chừng nào mình mở mấy lần khóa lách ca lách cách xong xuôi, đi vào bên trong, khóa lại, mới nghe thấy tiếng bạn vòng xe về nhà.

Sau này, có những người chở mình về ban tối, nhưng chưa có ai rọi đèn cho mình như bạn cả. Mình tự nhiên muốn gọi cho bạn nói cảm ơn ghê gớm. Nhưng lại sợ bạn hiểu nhầm. Bạn lại tưởng mình lấy cớ bắt chuyện thì ngại lắm.

Rồi mình nghĩ là hóa ra chúng mình đã đi khỏi nhau một quãng xa đến thế. Để đến nỗi gọi cho nhau cũng phải thấy ngài ngại.

hi hi.



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments