FROM THE DAY BEFORE YESTERDAY.

Đúng là cái số không được ngủ. Mãi sáng nay mới được thảnh thơi ngủ bù thì đêm qua chẳng hiểu hâm dở làm sao mãi 3h sáng mới ngủ được. Sáng sớm mò dậy đóng cửa sổ vì lạnh quá tỉnh cả ngủ. Vừa chui vào chăn được ấm giấc thì có điện thoại.

Lơ nga lơ ngơ chạy ra “Á Lồ” xong nhớ ra bèn “Mố Xi Mố Xì”. Chị gái đầu dây hót cho một tràng và mình đành thẽ thọt “Ênh lệch pờ lịt!”.

Sáng nay hẹn em Trang mà đứa thì có điện thoại thì không có net (nó), đứa thì không có cả hai (mình) (có net ở nhà nhưng ra đường là tịt). Đành hẹn nhau ở ga nhỏ nhà mình, lên Shinjuku rồi lạc nhau thì tôi rất khổ tâm Lost in Tokyo againnnnn!

Chị gái đầu dây thì cứ Em có quen Miss Treng không? Trong cơn mơ ngủ bấn loạn bèn gật gù: “Quen quá đi chứ, bạn em mà, nó gọi em hả chị??”. Đoạn này là hoảng hốt sợ ngủ quên không thấy tin nhắn Trang gửi trên FB (nó hẹn nó đến ga thì nó ra conbini bắt net nhắn mình ra đón). Trong đầu mường tượng ra cảnh Trang đứng thẫn thờ dưới mưa 3 tiếng buổi sáng chờ Phương 😭😭😭

Chị gái đầu dây thì cứ bảo “Không, không phải thế mà là chị gọi cho Treng!”. Wtf đoạn này vẫn đang bấn loạn sợ Trang đang đứng dưới mưa nên chưa hiểu đầu cua tai nheo câu chuyện. Bèn hỏi “Ơ làm sao chị gọi được cho em?? Đây không phải máy công cộng à??” (Người phụ trách nói thế: Không gọi đến được chỉ gọi đi).

Chị kia gật gù: Đúng rồi, nhưng nó có số mà, em nhìn trên máy mà xem.

Ôi giời ạ! Đúng thật! Đầu bắt đầu hơi tỉnh ngủ hơn tí: Sao Trang biết số này? Sao không gọi luôn lại nhờ ngkhac gọi? Hay nhờ trung tâm gì đó lần theo địa chỉ ra số? Mình có cho nó địa chỉ nhà đâu?

Lúc í mới tỉnh ngủ hẳn ))))) Rồi bảo chị kia chị ơi em nhầm, chị cần tìm ai ))) Hoá ra Miss Treng là Miss Trần.

Rối rít xin lỗi cảm ơn một hồi rồi chị nhờ bảo miss Trần kia có quay lại nhà đó thì nhờ gọi lại cho chị, tới trung tâm của nợ gì đó (không biết có phải gọi đòi nợ không). Chị hỏi em ở đó à, em đến lâu chưa?

Nhẩm một hồi, bảo là Dạ, mới hôm kia.

Xong xuôi chui vào chăn nhắn Trang số điện thoại. Cảm thấy kì diệu vì chuyến này gặp nhiều người Nhựt biết nói T.A quá. Hôm qua là một bác bán rau rất già 😆

“Hề lố, ciu căm bờ 100¥ pô tây tầu 200¥, diu cêm hia sờ ta đí? Gút lắc gút lắc!!!”

Trời vẫn mưa rả rích rả rích từ đêm không ngừng. Hổng biết có bài hát “The day before yesterday” không bèn bật tạm “Yesterday” nghe hai lần.

 



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments