CHIA XA

1.

Mấy hôm nay đọc tin NS Thanh Tùng rồi Trần Lập mất, cứ thấy nao nao. Em nhớ lại mấy năm trước, nghe Thanh Tùng hát “Hoa cúc vàng” trên sóng trực tiếp vtv, nghe cảm động lắm. Mỹ Dung song ca với Thanh Tùng và đôi chỗ nhạc sĩ còn hát lệch tông, lời cũng còn chưa thuộc phải đọc giấy, thế nhưng nghe hay hơn nhiều những bản trơn tru thu lại sau này. Lúc ấy nghe mà rơm rớm nước mắt, nghĩ đến cái cảnh đôi lứa bị mất đi một người, còn gì buồn bã hơn việc tình yêu bị chia cắt bởi cái chết?

Như bà ngoại em, đã ở thế bao nhiêu năm nay từ ngày ông ra đi bỏ bà lại cùng bốn người con khi bà mới ngoài tứ tuần. Bà yêu ông đến độ tận ba mươi năm sau nhắc đến ông, mắt bà vẫn sáng ngời, miệng mỉm cười đầy hạnh phúc. Thương cho những người yêu nhau mà bị chia lìa.

2.

Mấy tuần nay em cứ lải nhải, sắp phải xa nhau tận 4 tháng sao mà quá dài. Thế mà hôm qua nằm đọc tin Trần Lập phát hiện ung thư 4 tháng rồi mất, chợt sững người lại thấy ôi 4 tháng của người ta sao mà ngắn ngủi. Em nghĩ về chúng mình, nghĩ về những ngày gặp mặt và cảm giác buồn buồn tiếc tiếc khi đếm ngược đến ngày xa nhau. Ngày bay đã định sẵn đó, thời gian bên nhau cứ ngắn lại, ngắn lại.

Nhưng đằng sau đó mình còn được đếm tiếp để lại gần với nhau. Còn cảm giác đếm ngược cái chết nó thế nào? Đau xót quá.

Lúc ấy em quay ra ôm anh và bảo em xin lỗi, anh bảo em bị hâm. Em xin lỗi vì em hay cáu anh, hay cho anh ăn hành, xin lỗi vì cái này vì cái nọ vì cái lọ vì cái chai. Thử nghĩ rằng mình có thể mất nhau bất cứ lúc nào trong cuộc đời mỏng manh này, em phải nói ngay với anh lúc ấy là em yêu anh và xin lỗi anh vì nhiều lúc em vẫn rất hư mà.

3.

Sớm nay ngồi ở sân bay trời buồn quá, anh. Mưa lất phất và tối xạm một vùng. Tụi mình ăn phở. Em kêu nhạt rồi gọi người ta mang muối tới. Kêu mấy tiếng không được, em làu bàu anh chẳng để ý gọi cho em, thấy em kêu nhạt không chủ động gọi mà em gọi không được cũng cứ kệ em.

Em kêu vầy thôi chứ rồi em cũng quên. Thế rồi lúc anh ôm em trước cửa hải quan, anh lại ghì em lại bảo yêu em nhiều lắm rồi xin lỗi em. Em tưởng anh bắt chước em lên cơn hâm như đêm qua nên em hỏi: Xin lỗi cái gì mà xin lỗi?

Anh nói: vì làm em buồn này, vì chưa làm được những điều đáng ra phải làm cho em, vì những hành động thiếu tế nhị chẳng hạn này, nhiều lắm.

Em cười khì. Chúng mình chào nhau.

Cứ gây nhau rồi xin lỗi làm huề cũng được anh ạ. Miễn còn muốn làm đúng vì nhau, cho nhau.

4.

Tối nay ngủ một mình. Nhớ những tối ba đứa nằm với nhau, đọc Mít Đặc, ôm nhau đến sáng.

Em buồn quá anh ơi. Không có anh ai đưa em khăn giấy bây giờ.



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments