PHÚC PHẦN CỦA AI

1.

Mấy hôm nay cô bạn vào tâm sự, khen chồng nức nở. Mình im lặng. Lén thở dài.

Vì chồng bạn đã từng ngang nhiên sàm sỡ, gạ tình mình. Sau này mình còn phát hiện ra là còn hành động tương tự với một cô bạn khác, chơi thân cùng với cả mình lẫn cô vợ kia.

Đôi lúc nhìn bạn hạnh phúc bên chồng, mình lại cố nghĩ: Chắc là phút bốc đồng của người ta thôi, chắc là vẫn yêu vợ, chắc là vẫn là ng chồng ng cha tốt… Nhưng cố nghĩ thế nào cũng thấy gợn, thấy buồn nôn, thấy tởm, thấy cả thương hại cho cô bạn mình.

2.

Mình có lẽ là một người theo đuổi quan điểm tình-yêu-trọn-vẹn: Mối quan hệ chỉ một vết xước cũng không chấp nhận được, chỉ là một chút xao lòng với người thứ ba cũng không tha thứ được, quan tâm hơn bình thường đến một người khác cũng là tuyệt đối không được…

Quan niệm đó đôi khi làm mình trở nên cực đoan, mất đi người mình yêu vì những điều nếu là người khác, họ sẽ tha thứ được. Sự cực đoan ấy có thể là tốt, có thể không. Nhưng chí ít, nhờ nó, mình luôn kiềm chế bản thân để cư xử đúng mực và không làm tổn thương người yêu mình.

3.

Tối nay bật nhạc chạy random, đến 1 bài gì mà giờ chỉ nhớ loáng thoáng rằng: Nước sông còn lúc dâng lúc hạ, lúc cạn lúc tràn, chứ anh yêu em là ngập trong em, yêu là yêu cuồng loạn, mê là mê điên dại. Đại ý vậy.

Tình non 1,2 năm hay tình già dăm chục năm thì cũng vẫn sẽ yêu như thế, yêu lần đầu hay yêu lần thứ n, yêu khi trinh nguyên hay yêu khi vừa bị bội phản cũng thế, phải dốc lòng dốc dạ ra mà yêu, đem hết ruột gan ra mà đối đáp với người tình. Không lo thua thiệt, không lo lỗ vốn. Cứ phải yêu trọn vẹn lòng mình thì dù có ngày bị bội phản cũng cứ thế mà ngẩng cao đầu bước đi, chẳng có gì hối tiếc.

4.

Nghe bảo anh chồng kia dạo này thương vợ hơn, chăm vợ hơn, chiều vợ hơn. Nhưng trong lòng mình dù 10 năm sau anh có cải tà quy chính mình vẫn coi anh là một người chồng nhơ nhuốc.

Có những thứ niềm tin không bao giờ gây dựng lại được. Nên đừng đánh mất dù chỉ 1 lần.

Đôi khi cuộc sống xa nhà gặp nhiều cám dỗ. Nỗi cô đơn gặp sự quan tâm chiều chuộng của nhiều người khác giới làm mình sợ mình sẽ không vững lòng. Và trong thâm tâm, mình thậm chí còn tin rằng Anh yêu mình đến mức nếu mình có trót yếu lòng thì cũng sẽ vẫn ở bên mình, tha thứ cho mình, tiếp tục yêu mình.

Nhưng điều quan trọng không phải mất nhau hay giữ được nhau. Mà là mình không muốn làm Anh buồn. Nên mình sẽ không bao giờ làm vậy.

5.

Mình buồn phiền cho bạn mình. Rồi thấy mừng cho mình và cho Anh. Hình như cuộc đời không công bằng cho tất thảy, không phải ai cũng sẽ có được hoàng tử hay công chúa của đời mình. Cám ơn Người đã ban hạnh ngộ cho con và Anh.

6.

“Sau một ngày mệt nhoài không biết em đã ngủ chưa, hôm nay anh cũng nhiều việc và căng thằng lắm, trong mấy hôm nữa cũng vậy. Những ngày này anh chỉ muốn có em ở đây, được ôm em và em rúc vào lòng anh là mọi mệt mỏi tan biến. Hoặc chỉ cần nằm bên nhau không nghĩ gì và nghe một bản nhạc nào đó….

Bây giờ anh đang nhớ đến khung cảnh lúc anh nằm dựa vào góc tường trên phòng em, bóng chiều xiên qua những tán lá và in lên tường rung nhẹ, anh như một đứa trẻ lơ đãng và hài lòng với cái thế giới vô ưu. Bản nhạc guitar lãng đãng và em đi đi lại lại nói một điều gì đó mà anh không nhớ nhưng thấy nó mềm mại và êm dịu. Đó là một khung cảnh bình yên mà khi mệt mỏi anh cá là bất cứ ai cũng sẽ muốn trốn mình vào không gian như vậy. Còn em khi mệt mỏi em muốn làm điều gì với anh!?

Anh cảm thấy mình là người may mắn, vì trong cuộc đời này chúng mình tìm thấy nhau, cùng nhau trải qua cũng đủ buồn vui, giận hờn và yêu thương, nhưng cho đến cuối cùng chỉ còn lại những niềm vui của 2 đứa khi nhìn lại. Giữa cuộc sống ồn ào và phù phiếm chúng mình vẫn yêu nhau theo cách riêng chẳng cần phải giống ai.

Cái hồi anh đi Himalaya ấy, có hôm anh bị bão tuyết như đã kể với em, tuyết dày đặc và gió giật từng cơn, gào thét và ném những đống tuyết vào mặt anh từng cơn mạnh mẽ, anh tuy bình tĩnh nhưng trong hoàn cảnh mịt mù đó cũng hơi nao núng. Bất chợt anh nghe thấy tiếng chíp chíp dễ thương của một gia đình Gà Tuyết đang dắt nhau lũn cũn đi khoan thai trong mưa tuyết dữ dội. Đột nhiên anh cảm thấy một điều gì đó vui tươi chạy khắp cơ thể mình. Anh mỉm cười và vững tâm bước tiếp…

Anh nghĩ chúng mình cũng như những con Gà Tuyết ấy, một gia đinh hiện giờ là có em, anh và Nhố, chỉ cẩn gia đình như thế nắm tay nhau lũn cũn đi giữa cuộc đời này thì có khó khăn gì có dữ dội như trận bão tuyết kia cũng chẳng là gì em nhỉ.

Cám ơn em đã ở bên anh 500 ngày, rồi đến khi chúng ta sẽ kỷ niệm 5000 ngày, 50k ngày, 500k, 5 triệu, 5 tỷ…ở bên nhau mãi.

Hôn em thật nhiều đồ điên khùng đáng yêu.”



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments