Rất cũ

Hà Nội 9.3.11

 _ Tháng Ba là mùa con ong tìm mật _

Dù là nơi xa lạ, chỉ cần là chốn đã từng đi qua, thế nào cũng để lại ít vài kỉ niệm. Tôi chợt nhận ra điều này khi ngồi giặt đồ vào ban tối. Ở một nơi không coi là nhà, ta vẫn thấy lòng có chút xao động khi bắt gặp lại mùi hương cũ.

Trước đây tôi cứ nghĩ rằng quần áo nào cũng có một thứ mùi như nhau, đều là mùi giặt tẩy. Nhưng thực ra, mãi cho tới khi rời xa ngôi nhà của mình, tôi mới nhận ra chất xà phòng giặt và nước xả mẹ dùng đã tạo ra một mùi hương khác biệt với tất cả những người khác. Nơi này cũng vậy, quần áo đều thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ, khi mở cánh tủ gỗ để cất đồ, còn tỏa ra một thứ mùi dường như quá xa xôi, nhưng lại quen thuộc, thứ mùi vị của hóa chất, lẫn với mùi của cơ thể, quyện lẫn vào nhau không thể tách bạch.

Nơi tôi yêu thích nhất nơi này, đó là ban công nho nhỏ ngoài phòng ngủ. Duy nhất ở đó, có thể có cảm giác ở lại một mình, một không gian của riêng trong ngôi nhà nhỏ bé đông đúc ( là nơi tôi hay chơi trò trốn tìm với bản thân mình, ngồi vào một góc, nơi có con chó đá lúc nào cũng hướng về phía Đông Nam, rồi khóc). Mỗi lần phơi quần áo, đều nán lại một chốc để nhìn xuống phía dưới đường đầy xe tải chạy qua chạy lại, và khung cảnh về đêm từ chiếc ban công ấy, không có gì bình yên hơn một nhành dâu da xoan chín đỏ ánh lên dưới ánh đèn đường, lấp ló sau làn dây điện nhằng nhịt. Có một lần, chúng tôi mang thịt bò khô gác bếp (thứ duy nhất tìm thấy trong tủ lạnh) và hai lon bia ra đây ngồi uống với nhau, chém gió và ngắm trăng. Đầu tháng, thực tình trăng chưa kịp lên, cứ ngửa mãi cổ lên trần ban công ngắm đèn và suýt xoa “Ối giời ơi trăng hôm nay sao tròn quá người hỡi”. Lúc ấy, gió phần phật thổi, quần áo treo trên mắc bay lên bay xuống, mắc thép va vào nhau nghe như tiếng phong linh giữa đêm, chúng tôi phá lên cười không ngớt …

Khi mọi chuyện đã qua, hóa ra ta lại nhớ về nó một cách nhẹ nhàng đến thế. Chuyện vui, chuyện buồn .. đều như những bức họa trong tệp giấy cũ, mất thì không mất đi, nhưng cứ nằm im lìm trên giá gỗ, lâu lâu động tới thì nhớ ra, không thì lại thôi, giấy trắng mỗi năm lại phủ thêm vài lớp bụi.

Có một trang, thấy bàn tay xiết chặt bàn tay, manh tóc rối đan nhau manh tóc rối.

Chợt nhớ, ở nơi xa lạ này, mình cũng đã từng vương lại mùi hương.

Hà Nội 9.3.11

Xõa tóc, nằm xuống, ở một nơi không phải là nhà, không phải là nhà, không phải là nhà…



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments