TRUYỆN TÌNH 3 XU (10)

17.

– Chiều thứ Bảy đi làm về anh qua đón em nhé.

Chàng tự quyết định vậy, chẳng hỏi một câu “có được không?” mà chốt hạ cuộc hẹn như hợp đồng kí một phía vậy. Nàng rảnh, có chút tò mò, ừ thì xem sao.

Tối thứ Sáu nằm nhà online nói chuyện, nàng hỏi:

– Anh đang làm gì đấy?
– Anh dọn phòng bệnh
– Hả?!? Thật?
– Ừ thật, lâu không có bệnh nhân nên nó hơi… bẩn

Nàng cười ngoác mồm, người đâu thật thà gớm.
Chiều thứ bảy đúng giờ chàng qua, cái đèn xe vẫn lủng là lủng lẳng chưa được đem di sửa, nìn nó lôi thôi lếch thếch và cả chút… quê quê, thật thà, cũ kĩ, già nua y như thằng chủ nó. Nàng trèo lên xe.

– Em muốn ăn gì không?
– Mới 5h mà, em chưa đói.
– Thế đi uống gì nhé, tối đói thì ăn tạm loanh quanh nhà anh chỉ có đồ ăn đơn giản thôi, không như trên phố đâu.

Trên phố? Thế nhà chàng chắc kiểu nhà quê lắm. Nàng cũng không lấy gì làm lạ, trông người ngợm thế này nói gì cái nhà.

Mà đúng thật, nhà chàng ở sâu trong ngõ, có một cái sân chung rất to của khu dân cư, trẻ con, chó mèo, đủ thể loại chạy chơi nhốn nháo trong đó. Chàng mở cổng nhà, lùa hai con chó ta đen xì hôi rình sủa ầm ĩ vào chuồng, chạy vội lấy cái chổi quét quét đống cứt chúng nó ỉa đầy sân, mỗi nơi một cục, mồm thanh minh:

– Hôm qua anh đã dọn rồi đấy, nay nó lại mới sản xuất thêm.

Nàng vào nhà, nhà cửa rộng rãi, chưa có nhiều đồ đạc, mỗi thứ vất một nơi và bừa bãi bẩn thỉu như một cái bãi rác:

– Đây là anh dọn rồi đấy à?

Chàng gãi đầu gãi tai:

– Anh mới dọn trên phòng anh thôi.
– Anh ở cùng ai đấy?
– Với vợ chồng thằng em trai.

Chàng đưa nàng lên tầng 3 phòng chàng, cầu thang còn chưa có cả cái tay vịn.

– Anh mới dọn về đây nên chưa hoàn thiện nhiều thứ.
– Ủa vậy hả, mới về mà kịp bày ra kinh tởm thế được cơ á? _ nàng thủng thẳng.
– Thì cũng tầm hơn năm
– Hơn năm?!? Hơn năm mà anh để cái cầu thang không có tay vịn thế này? Lắp vào ngay cho em!

– Ơ dạ vâng ạ…
Tối đó chàng bật cho nàng xem phim hài Ấn Độ. Xem xong bộ phim thì mời nàng đi ăn phở bên đường, đúng là bác sỹ viện quê, quảng cáo nhiệt tình xong cho con gái nhà người ta ăn tối bằng phở, ha ha.

Đi bộ ra ngõ, trời bữa nay mát dịu, chắc qua mấy ngày oi bức trời sắp chuyển qua mưa. Đang lững thững đi, bỗng chàng nép sát lại rồi giật mạnh tay nàng, quặp lấy mà mắt vẫn nhìn thẳng phía trước ngó lơ:

– Cầm cái tay kẻo nhỡ đi lạc!

Lúc đi qua đường, chàng khuyến mãi câu chuyện:

– Đoạn này có nhiều người đi xong vấp vào chỗ này này, ngã đập mặt xuống đường, ô tô đi qua cán cho lòi ruột. Muốn không lòi ruột thì nắm chắc cái tay vào!

Nói chung là chả ai muốn bị lòi ruột, nàng cười thành tiếng: Ừ thì nắm cho khỏi mất xác.

(còn tiếp)



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments