TRUYỆN TÌNH 3 XU (9)

16.

Chàng qua nhà, đón nàng đi chơi bằng con xe Cup xanh lè và bé tí tẹo mọi khi. Bạn trai cũ của nàng chơi phân khối lớn, mỗi lần ngồi sau xe hắn, phải ôm thật chặt vì sợ rơi ra ngoài. Còn ngồi sau xe chàng, nàng chỉ sợ bị xe đằng sau tông vào đít vì phi hết tốc độ nó cũng chỉ đến một ngưỡng nhất định là kịch kim.

Đi qua chỗ xóc, “Pưng”, cái đèn xi nhan bên trái bỗng bay ra ngoài, mà không rơi ra đường hẳn vì vẫn còn đám dây điện giữ lại. Nàng thốt lên:

– Ôi anh ơi, xe anh rụng mắt kìa.
Chàng bình thản:
– Lát anh nhét nó vào, nó rơi ra từ mấy hôm nay rồi.

Thế là chàng với nàng lại bon bon trên con xe tí hon bên còn bên chột ấy. Ngồi quán, chàng đủng đỉnh hỏi thăm cái chân đau hôm trước nói chuyện nàng kể bị vấp ngã. Chàng khoe:

– Mấy cái này anh chữa giỏi cực.
– Chữa kiểu gì??
– Kiểu mấy con thú hoang ấy…
– ?!?
– Đau đâu, liếm đó. Khỏi hết.

Nàng cười hô hố. Câu chuyện của chàng thì bựa, nhưng chàng nói thủng thỉnh đủng đỉnh và có chút ngượng ngùng.

Nàng cười chưa dứt, chàng ngó lơ nhìn qua chỗ khác, tiếp chuyện:

– Cười gì mà cười. Chân đi thế kia là còn chưa khỏi đâu. Tụi mình chơi trò khám chữa bệnh đi. Anh làm bác sĩ em làm bệnh nhân. Anh đảm bảo chăm sóc bệnh nhân tận tình tới khi khỏi bệnh thì thôi.

Nàng chẳng biết chàng đùa hay thật, nhe răng:
– Khỏi thì thôi hử 😀

– Ờ thì…_chàng cúi đầu_ chữa xong cái này thế nào cũng lại mắc cái khác, anh lại chữa tiếp. Mà anh không chỉ chữa nội ngoại khoa, tâm lý thần kinh học cũng chữa được luôn.

– Ủa ghê nhỉ, thế thì đông bệnh nhân lắm nhỉ?

Chàng bỏ cốc nước xuống, lần này nhìn thẳng vào mắt nàng nghiêm giọng:

– Anh lúc nào cũng trung thành với quan điểm một bác sỹ- một bệnh nhân, cam kết chữa trị trọn đời, chỉ cần bệnh nhân kiên nhẫn.

Tự nhiên sự nghiêm túc đó làm nàng hơi bối rối, nàng chững lại một lúc không nói được gì.

Chàng cười xóa đi bầu không khí căng thẳng ấy:

– Bữa nào qua “viện” nhà anh xem thử nhé. Buổi đầu chưa bắt kí hợp đồng đừng lo

– Ờ, được rồi. Để xem đã.

Ngoài trời gió tháng Sáu thổi hầm hập. Lại sắp vào mùa mưa. Thời tiết còn có thể đo đạc dự báo. Lòng người thì khó. Thật hay bông đùa, chẳng ai biết được.

(còn tiếp)



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments