TRUYỆN TÌNH 3 XU FUN VÀ DÊ (6)

11. FIRST DATE

Lão già lắm râu sau nửa tháng gặp nhau lần đầu cuối cùng đã chịu… xin số mình từ cái Hin. Lão gọi điện và rủ đi ăn. Nhưng là con gái là phải kiêu, chị đây chẳng gật vội. Lần thứ hai, lão gọi cho mình lại rủ đi ăn tiếp, lần này đỡ kiêu thì lại bận, nên vẫn từ chối.

Nghĩ cũng tội, có lần ngồi ở cung thiếu nhi có việc chờ, bèn nhắn qua ngồi cùng cho đỡ chán, vì công ty lão gần đó. Thế nhưng lần này có người theo tiêu chí… là giai già thì cũng phải kiêu: Hôm nay anh lại vướng công việc!

Quá tam ba bận, đúng là vô duyên với nhau rồi.
Thế mà đến lần tứ thì cuối cùng cũng hẹn nhau được bữa ăn trưa, cũng tử tế hỏi han mình:

– Em có cần anh đón không?
– Tùy anh, anh tiện thì đón, không thì thôi
– Anh thế nào chẳng tiện, anh đi taxi qua đón nhé

Có vẻ đỡ vô duyên hơn lần trước, khá biết điều. Mình xúng xính váy áo đi ra ngoài ngõ đúng giờ hẹn. Thấy lão đứng bên kia đường vẫy vẫy. Lại một điểm trừ: Không qua nổi đường để dắt con gái nhà người ta qua dòng xe cộ như bão lũ mà đứng vẫy vẫy? “Vẫy cl”_ Lẩm bẩm chửi nhưng cũng kịp nở nụ cười xã giao khi sang đến bên kia đường.

Lão mở cửa xe phía sau cho mình, mình bước chân vào, bỗng nghe giọng từ phía ghế trên:

– Hello Tiểu Phương.

Mình ngẩng lên, không phải anh lái xe. Mà là thằng bạn nào đó đã quên tên gặp cùng trong hội ăn uống lần nọ.

Cho đến giờ đôi lúc mình vẫn không hiểu được sao trên đời lại tồn tại một giống đực sống hơn ba chục năm trên cõi đời, yêu qua bao đời gái, thế nhưng vẫn ngu si vô duyên đần độn như lão nhỉ?

Anh có thực sự biết tán gái không hả Dê?

(còn tiếp)

Fun Chan Não Cá Vàng​



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments