TRUYỆN TÌNH 3 XU FUN VÀ DÊ (7)

12.

Chị Trang hứa cho mình một con mèo trong đám mèo con mới đẻ nhà chị, mèo mẹ là mèo Tây nhưng đẻ ra một lũ lông ngắn, chắc lại hẹn hò với giai Việt rồi. Chị Trang ngại và nói rằng nếu Phương không thích mèo lai thì để lứa sau lông dài chị sẽ phần cho. Nhưng mình thấy em mèo tam thể trong đàn này trông cũng hay hay, nhìn mặt nó lấc cấc bất cần, và màu thì loang lổ như một cái giẻ rách. Mình xin em nó để mang về nuôi.

Hôm đi lấy mèo, lão Dê đã hứa cùng đi, nhưng rồi lại bận việc và năn nỉ chuyển qua hôm khác. Mình không chịu, đã hẹn rồi thất hứa chỉ có là loại… khốn nạn. Mình tự đi và chở mèo về một mình. Tối đến, loại-khốn-nạn cứ lân la hỏi han về mèo, xong gửi cho bài Bijou của Queen bảo đặt tên mèo là Bijou đi.

Cái tên này về sau đem lại khác nhiều rắc rối, phiên âm kiểu Nhật thì đọc lại “Bi Dô”, kiểu Anh thì ai cũng tưởng là “Bi Dâu” nhưng thật là nó là “Bi Du”. Tuy nhiên, mẹ mình toàn gọi nó là Midu, còn bà ngoại thì gọi là… Milu.

Mấy ngày sau, một người bạn khác lại cho thêm một em mèo nữa, lần này Tây xịn, lông lá đầy mình. Loại-khốn-nạn để chuộc tội bữa trước, lần này qua đón đưa tử tế để cùng đi đón mèo. Nhìn một lão già râu ria, to như tịnh, ngồi co ro ôm vuốt một con mèo con cũng khá buồn cười. Có một truyền thuyết là đàn ông mà yêu động vật thì rất tình cảm, tuy nhiên bố mình đã dạy “Không được tin bố con thằng nào”. Cộng với kinh nghiệm quá khứ cho biết, thằng người yêu cũ nó rất yêu chó và đúng là một thằng rất tình cảm. Nhưng nó chỉ tình cảm với chó mà thôi.

Em mèo này trắng như tuyết, nên mình đặt tên là Yuki_ nghĩa là tuyết trong tiếng Nhật. Một tối lão rủ mình đi ăn ở nhà một anh bạn của lão. Mình sợ để Yuki ở nhà một mình buồn, Bijou thì đã quen nhà chạy chơi như giặc khắp nơi không lo. Lão ậm ừ động viên thôi cứ đi một chút rồi về.
Lão hẹn 7h. Rồi 7h15 nhắn anh qua muộn tí. 7h30 nhắn anh đang chạy qua đây. 7h45 nhắn sắp đến nơi rồi. Chưa bao giờ gặp một ca nào vừa vô duyên, vừa bựa, vừa cao su thất hẹn nhiều như này. Mình đã lên sẵn một bài tế trong đầu chỉ chờ lão đến để xả. Một lúc sau lão xuất hiện, hổn hển, gãi đầu gãi tai:

“Xin lỗi anh qua muộn, em chờ có lâu không? Anh đi tìm mua cái này”.

Lão giơ ra cái nhà vải cho mèo. Mình hớn hở giật lấy, quên cả bài tế, cho Yuki vào đó xách theo đi chơi cùng hai đứa. Lần đầu tiên mình thấy lão cũng hơi hơi dễ thương đấy.

Chỉ hơi hơi thôi đấy.

(Còn tiếp)



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments