TRUYỆN TÌNH 3 XU FUN VÀ DÊ (8)

14.

Nhiều khi người ta cứ tự tin là mình đã quên được mọi việc, đã vượt qua được quá khứ hoàn toàn, đã có thể sẵn sàng bắt đầu một chuyện gì đó hoàn toàn mới mà không cần bận tâm về những điều đã qua. Nhưng mãi sau này, khi đã trải qua vài mối tình, qua những cung bậc cảm xúc hỉ nộ ái ố: đi qua những vũng rất trũng rồi lại tới những đợt sóng rất cao, mình mới ngộ ra một điều rất đơn giản là chúng ta chỉ thực sự get over một chuyện tình tan vỡ khi không quên đi bất cứ điều gì cả. Chúng ta chỉ toàn tâm toàn ý đến với một người mới khi đã sẵn sàng nhìn lại mọi điều đã qua với tâm trí bình thản như một người ngoài cuộc xem bộ phim về cuộc đời của những người xa lạ.
Có một buổi chiều khi đi bộ từ đầu con ngách nhỏ vè nhà, tự nhiên mình nhớ đến bạn người yêu cũ và chợt cười rất nhẹ trong tâm trí.

Bạn ấy hay để kệ cho mình ôm lúc lái xe mà không bao giờ dùng tay trái nắm lại tay mình cả. Duy có một lần bạn ấy đưa về nhà, mình bước xuống xe thì bạn kéo lại, bạn ôm một cái, xiết vào, rồi thả bẫng cái ra, bạn kêu mình vào nhà đi, không nói thêm gì nữa. Chừng đó mà mình cũng thấy xấu hổ. Mình nhe răng ra cười rồi chạy biến vào trong.

Ngõ nhà mình nhỏ, mình kêu bạn dừng cách nhà một quãng, là cái quãng bạn quay xe trở ra dễ hơn là đưa vào tận nơi. Cái đoạn đó cũng ngắn thôi, cỡ đôi chục bước chân chẳng tới. Mình xuống xe, không bao giờ bạn quay xe về luôn, mà lúc nào cũng hướng xe vào phía nhà mình, để máy không tắt, chiếu đèn vào rọi cái đoạn ngõ nhỏ xíu và tối thui cho mình. Chừng nào mình mở mấy lần khóa lách ca lách cách xong xuôi, đi vào bên trong, khóa lại, mới nghe thấy tiếng bạn vòng xe về nhà.

Sau này, có những người chở mình về ban tối, nhưng chưa có ai rọi đèn cho mình như bạn cả. Mình tự nhiên muốn gọi cho bạn nói cảm ơn ghê gớm. Nhưng lại sợ bạn hiểu nhầm. Bạn lại tưởng mình lấy cớ bắt chuyện thì ngại lắm.

Rồi mình nghĩ là hóa ra chúng mình đã đi khỏi nhau một quãng xa đến thế. Để đến nỗi gọi cho nhau cũng phải thấy ngài ngại.

Hihi.

15.

Mình viết lại những điều trên và post trên phần Note của FB, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Khi đó mình chưa thích ai, kể cả bạn già nhiều râu kia, và mình cũng không nghĩ là bạn ấy thích mình. Đôi ba bữa hẹn hò ăn trưa và chat chit nhát gừng vậy đó rồi thôi.

Ấy vậy mà hôm sau hẹn mình đi chơi, lúc về mình kêu thả mình ở chỗ ngoài con ngách cho dễ quay xe, ban ngày ban mặt lão thủng thẳng hỏi:

– Có cần rọi đèn xe không?

Mình cười ầm lên, chẳng nói chẳng rằng đi vào nhà và nghĩ: À hóa ra có người để ý mình nha!

(còn tiếp)

 



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments