NHÂN VÔ THẬP TOÀN

1.
Tối qua post bài “Qua cầu đá bay”, có chi tiết tôi đá bay cái vỏ chai xuống sông. Lúc chuyển thể sang tranh (nội dung thì là một đoạn nhật kí đã viết cách đây nhiều năm rồi) tôi cũng nghĩ ngợi xem liệu có nên chuyển “vỏ chai nước” thành… một cái cốc giấy không? Nếu là một cái cốc giấy, một loại rác tự hoại, thì không có hại cho môi trường, thì đỡ đụng chạm và nhạy cảm cho một bài post công khai. Thế rồi nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại kệ, để cho kỉ niệm được chân thật và bớt làm màu.

Ở đầu thế kỉ 21 này, có vẻ số người thích đeo mặt nạ ngoài lễ Halloween không hề ít. Khéo léo đẹp khoe giấu che là một điều tốt, nhưng cái gì quá chừng mực đều trở thành con dao hai lưỡi, kể cả những điều tốt “quá đà”.

2.

Trong tiếng Nhật có một câu thành ngữ là Nhất Trường Nhất Đoản.
一長一短
(いっちょういったん_icchou ittan)

Trường ở đây là sở trường, Đoản là sở đoản. Ý rằng: Ai cũng vậy cả thôi, có một điểm tốt, thế nào cũng có một điểm xấu. Tiếng Việt của mình có câu tương tự là “Kim Vô Túc Xích- Nhân Vô Thập Toàn”_ Chẳng vàng nào là thuần khiết và cũng chẳng người nào là hoàn hảo.

Nhưng mạng xã hội dần làm người ta tin rằng xung quanh mình đầy rẫy những người Thập Toàn và họ cũng tự biến mình thành hình ảnh một con người Thập Toàn trên một thế giới ảo (và có lẽ cả thế giới thực).

3.

Hôm nay tôi sẽ không sa đà vào các câu chuyện trên mạng xã hội nữa. Tặng bạn hiền ghé nhà câu chuyện vui vui lượm lặt trên mạng, có khi bạn cũng đọc rồi:

“Hồi ấy có một người gánh nước, mang hai chiếc bình ở hai đầu một cái đòn gánh trên vai. Một trong hai bình ấy bị vết nứt, còn bình kia thì tuyệt hảo, luôn mang về đầy một bình nước. Cuối đoạn đường dài, từ con suối về nhà, chiếc bình nứt lúc nào cũng chỉ còn một nửa bình nước. Suốt hai năm tròn, ngày nào cũng vậy, người gánh nước chỉ mang về có một bình rưỡi nước.

Dĩ nhiên, cái bình nguyên vẹn rất tự hào về thành tích của nó. Nó luôn hoàn thành tốt nhất nhiệm vụ mà nó được tạo ra. Còn tội nghiệp chiếc bình nứt, nó xấu hổ về khuyết điểm của mình, nó khổ sở vì chỉ hoàn tất được một nửa công việc mà nó phải làm. Trong hai năm nó phải chịu đựng cái mà nó cho là thất bại chua cay.

Một ngày nọ, chiếc bình nứt bèn lên tiếng với người gánh nước bên bờ suối: “Con thật là xấu hổ vì vết nứt bên hông làm rỉ mất nước suốt dọc đường đi về nhà bác”. Người gánh nước trả lời: “Con không để ý thấy chỉ có hoa mọc bên đường phía của con à?. Đó là vì ta luôn biết khuyếm khuyết của con nên đã gieo hạt hoa dọc đường bên phía của con và mỗi ngày đi về con đã tưới nước cho chúng…. Hai năm nay, ta vẫn hái được nhiều hoa đẹp để trên bàn. Nếu mà con không phải là con như thế này, thì trong nhà đâu thường xuyên có hoa đẹp để thưởng thức như vậy”.

4.
Nhất Trường Nhất Đoản hay là Nhân Vô Thập Toàn bạn ạ. Nếu có vết nứt, cứ mạnh dạn mà nhận. Chớ dại che che giấu giấu mấy cái vết nứt nhiều, mỏi mệt lắm.

Chiều nay, chán quá, thực sự moody khủng khiếp, tôi mạnh dạn làm cái status “Mệt mỏi” đăng chuỳnh uỳnh lên FB. Mặc mẹ các đạo đức gia online. Hi

——————————-
(*) 一長一短
(いっちょういったん)
人や物事について、いい面もあり悪い面もあること。長所もあり短所もあって、完全でないこと。

長所 (ちょうしょ): Sở trường
短所(たんしょ): Sở đoản



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments