NHÀ VĂN DẨM

Cafe hòa tan vào bữa sáng thực sự là một lựa chọn dở tệ!

Tôi ngán ngẩm đặt lên bàn và ước giá mà có một ly Latte nóng, ngồi giữa một quán cafe nho nhỏ sực mùi espresso, hoặc cầm trong tay một cốc cafe take away 7/11 đổ đầy cream, giá 100 yên, như vậy cũng rất ổn. Có lẽ lựa chọn 100 yên sẽ thú vị hơn vào lúc này. Tôi sẽ đứng bên máy cafe đặt cạnh quầy thu ngân, chờ cafe chảy róc rách xuống chiếc cốc nhỏ và lần lượt đổ các hộp cream vào đó. Một hộp, hai hộp, ba hộp,… tôi sẽ cho nhiều cream đến độ các khách hàng khác đã đến và đi không biết bao nhiêu lượt. Tôi cho nhiều đến độ đôi khi tôi thấy ái ngại và muốn trả thêm tiền. Nhưng vị cafe-với-rất-nhiều-kem-tươi đó khiến tôi mê mệt cafe 100 yên của 7/11, hơn bất cứ cốc cf đắt tiền nào trong các cửa hàng sang trọng khác. Tôi rón rén lắp lại chiếc nắp ẽo ợt của ly giấy, thế rồi tung tăng, tôi bước ra phố, cầm cốc bằng cả hai tay cho ấm, hút sột soạt từng ngụm nhỏ một. “waaaa”_ tôi nhắm mắt lại và chun mũi, cái vị cafe thật không gì sánh bằng, còn tuyệt nữa nếu vào một ngày mùa đông mà tôi có thể vừa “waaa” vừa nhìn thấy hơi thở màu trắng của mình phả ra không khí.

Nói đến cafe, tôi nhớ đến việc này, dù có vẻ không liên quan, nhưng thực ra là có đấy! Tôi có một ước mơ rất bình dị_ tôi nghĩ thế, những gì đem lại hạnh phúc không phụ thuộc vào vật chất, tôi nghĩ như vậy gọi là bình dị (một suy nghĩ chính bản thân tôi cũng thấy thật lệch lạc), đó là một lúc nào đó tôi sẽ trở thành một người-viết. Tôi không biết dùng từ gì để gọi tên công việc đó chính xác hơn: Nhà báo, hoặc nhà văn, đơn giản là một người viết lách. Tôi chưa biết mình sẽ viết gì, có lẽ sẽ là những điều quanh tôi, về bạn bè tôi, về những đứa trẻ, về quá khứ của tôi, hoặc một câu chuyện giả tưởng. Đó có thể là một câu chuyện vui, cũng có thể là những nỗi buồn, những đứt gãy của những người phải trải qua sự chia ly chẳng hạn. Biết đâu tôi lại viết lại nhật kí của Nhố và Nhắng như một cuốn Tottochan? Hoặc cuộc đời về con mèo Bijou của tôi (lúc tôi có thể làm việc đó, biết đâu nó cũng chẳng còn ở trên đời này nữa). Hay tôi sẽ kể những câu chuyện nghề của mình? Về những cô cậu học trò tinh nghịch, và cả những “cô cậu” học trò lớn hơn cả tuổi tôi hay rón rén “Cô giáo ơi anh có cái này chưa hiểu”?

Dù là viết gì đi chăng nữa, chỉ suy nghĩ về việc một ngày tôi có thể thong dong được làm một-người-viết, đã khiến tôi rất vui trong lòng. Chao ôi, bạn hãy thử nghĩ mà xem: Trên chiếc bàn gỗ màu nâu đậm rõ ràng là quết đầy vecni và in những vân gỗ nhân tạo, lại được đặt trong một không gian đầy cây cối sống động trồng trong chậu cảnh, và toàn thể khung cảnh đó người ta vẫn gọi là thật thiên nhiên, tôi đặt tách Latte đã nguội và đối diện là một người xa lạ nào đó. Bởi vì xa lạ, người ta có thể chia sẻ những điều thầm kín rất dễ dàng với tôi. Chúng tôi trò chuyện và lắng nghe nhau. Cảm giác được cùng một người đi qua trục thời gian cuộc đời họ thật kì lạ, chúng tôi như những người đạo diễn phim đang xem lại những thước phim cả đạt lẫn hỏng, chọn ra những phân đoạn yêu thích để dựng nên một bộ phim ngắn rồi tự thấy thật tâm đắc (!). Chúng ta ai cũng chỉ được sống một cuộc đời, việc đọc sách khiến ta được trải nghiệm những cuộc đời khác, những hạnh phúc của người khác, những sai lầm của người khác, vui buồn cùng nhân vật. Còn viết ra những cuốn sách như thế thì sao? Tôi cho rằng cũng không kém phần thú vị, dù thật khó. Có thể tôi sẽ có nhiều cuộc gặp gỡ như vậy và về nhà ngồi hàng giờ liền trước đống tư liệu nhưng không thể cất bút được. Nhưng nào có hề gì, bản thân những cuộc gặp gỡ đã mang biết bao ý nghĩa.

Những gì tôi viết năm 17 tuổi thật buồn bã, dù cuộc đời vốn vẫn rất tươi vui. Như thể tôi đã dự báo được một quãng đời đầy cô độc sắp diễn ra ngay trước mắt vậy. Thế rồi tôi lại viết về những niềm vui. Sau đó nữa là những điều nhảm nhí. Vào năm 40 tuổi, tôi sẽ viết gì? Tôi sẽ viết thế nào? Chiêm nghiệm hơn khi bước vào độ tuổi chín muồi hơn trong nhận thức? Hay max nhảm nhí hơn cả bây giờ? Và khi 50, 60 và 70 nếu lúc đó tôi còn sống và còn muốn viết?

Có đôi khi tôi nghĩ rằng mình sẽ viết một cuốn sách về sự đứt gãy, những điều buồn bã, nhưng đầy rẫy quanh tôi, trong cả chính tôi. Trong những cuốn sách buồn bã người đọc rồi sẽ tìm ra niềm vui: Họ thấy may mắn vì mình không phải trải qua những nỗi buồn như nhân vật. Cảm giác này khác với việc chứng kiến đứt gãy của một người thân kế cạnh, nỗi buồn của họ là nỗi buồn của ta. Còn nỗi buồn của nhân vật nào đó trong sách chỉ khiến ta buồn bã ở một mức độ nhất định, nó không day dứt, không làm ta nghẹn thở. Chứng kiến nỗi đau của một ai đó xa lạ khiến ta thấy trân quý đời sống may mắn của mình, còn chứng kiến nỗi đau của người thân khiến ta dằn vặt và áy náy vì mình đã hạnh phúc hơn họ. Thật mâu thuẫn. Vui khi thấy một việc buồn, rồi lại buồn khi chính bản thân may mắn.

Biết đâu khi đặt tay viết cuốn sách đó, tôi và bạn trai cũng đã “đứt gãy”? Sau đó tôi lại buồn bã và đau khổ, sẽ không còn tin vào tình yêu nữa. Nhưng biết đâu rồi tôi sẽ lại gặp một ông già nào khác và nhận ra chân ái vào tuổi xế chiều? Tưởng tượng ra những điều đó, nghĩ về việc không còn là một người thân của anh chàng đang đứng nhẩn nhơ cạo râu trong toilet đằng kia, tôi bỗng thấy vô cùng đau lòng. Ý nghĩ về việc chúng tôi sẽ chia xa nhau nhưng vẫn có thể tìm ra hạnh phúc khác khiến sự việc còn thê thảm hơn nữa. Đôi khi những điều tưởng tượng khiến tôi chảy nước mắt. Thật ngớ ngẩn. Nhưng ngớ ngẩn là một dấu hiệu tích cực về việc tôi có thể trở thành nhà văn. Bạn trai tôi không biết nhập tâm vào nhân vật, rõ ràng anh chàng này không thể làm một người viết tốt. Hi hi, nghĩ vậy, tôi lại thấy thật vui.

Còn bây giờ, tôi vẫn phải uống một ly café pha sẵn, vô cùng dở, lại còn đã nguội ngắt sau khi viết xong những điều ngớ ngẩn này. Và tôi phải làm việc. Muốn có được những ngày thong dong viết lách và uống café 100 yên, bây giờ phải làm việc để ít nhất có đủ tiền mua vé máy bay đã. Café chỉ 100 yên_ hai mươi ba ngàn đồng rưởi, nhưng để sang nơi bán, sẽ mất cỡ 500 lần chừng đó. Giá để tiến tới ước-mơ-bình-dị quả không bình dị chút nào, hihi.



0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments